Chương 13: Đáp trả!

K khẽ chau mày khi nhìn thấy L đưa Đông Nghi theo cùng, dù thế thì cô cũng không mở miệng hỏi, bàn tay cầm lấy con dao nhỏ tiếp tục hơ nóng trên ánh nến đặt trên bàn.
L bước tới gần, anh giựt luôn con dao trên tay K, trầm giọng nói: “Để tôi!”
Đông Nghi vẫn đứng yên tại chỗ nhìn L đang băng bó vết thương cho K, tự dưng cảm thấy bản thân có chút thừa thải, cô xoay người định ra ngoài hít thở chút không khí trong lành sau một ngày quá nhiều chuyện xảy ra.
“Đứng lại đó! Không cho em rời khỏi tầm mắt của tôi.”
-L không quay đầu nhìn lại, giọng nói trầm thấp ra lệnh.
“Anh quản được tôi chắc?”
-bước chân cô khựng lại theo lời nói của anh, nhưng Đông Nghi không có ý định nghe theo lời L.
“Nhỡ bị bắt cóc nữa tôi không cứu kịp đâu.”
Lần này anh đã đánh trúng điểm sợ hãi của Đông Nghi, cô hắng nhẹ giọng lùi vào trong tự tìm cho mình chỗ để ngồi, ánh mắt không dám nhìn vào anh đang gắp viên đạn khỏi cánh tay K, nghĩ thôi cô đã thấy ớn lạnh rồi.
“Xong rồi, em nghỉ ngơi đi, cô ấy sẽ dọn dẹp những thứ này cho.”
-L đứng dậy nhìn sang Đông Nghi rồi nhìn xuống đóng băng gạt còn bừa bãi trên bàn ý bảo cô hãy làm theo những gì mình vừa nói.
Đông Nghi rất không hài lòng cách nói chuyện của anh, nhưng nể tình K đã cứu cô một mạng, Đông Nghi không chấp nhất.
K nhìn Đông Nghi lay hoay dọn dẹp trên bàn, có chút buồn cười trước dáng vẻ lúng túng của nữ chủ tịch, nhìn lên lại bắt gặp khuôn mặt L cũng đang cố kiềm nén điều gì đó, ánh mắt anh thích thú không rời mắt Khỏi Đông Nghi lấy giây phút nào.
“Anh đưa cô ấy đến đây làm gì?”
L vẫn tiếp tục dõi mắt theo Đông Nghi, khẽ khàng đáp: “Cô ấy cứ nằng nặc đòi đến cảm ơn em, tôi đành chịu.”
“Anh bắt đầu không có tiền đồ rồi đó.”-K chống tay đứng dậy đi đến chiếc giường gần đó, lạnh nhạt lên tiếng: “Hai người về được rồi, tôi cần được nghỉ ngơi.”
Đông Nghi nhìn quanh khắp gian phòng không quá rộng, đoán chắc là nhà cho thuê trong một thời gian. Cô tinh ý lấy chai nước đặt cạnh chỗ K nằm, nhẹ nhàng thốt: “Cảm ơn cô đã giúp tôi, tạm biệt!”
.
.
.
Đậu xe ở một góc vắng cách khách sạn nơi Đông Nghi ở một đoạn không xa, L quay đầu sang ngắm nhìn cô gái của mình vẫn còn thiếp trên xe chưa tỉnh dậy, anh không vội đánh thức cô, thoải mái ngả lưng ra sau ghế nhìn Đông Nghi thêm một lúc nữa.
“Tới rồi sao?”-cô nheo mắt thức giấc khi ánh sáng từ một chiếc ô tô chạy qua chiếu vào mặt mình lóa mắt, nhìn lại bàn tay bên dưới đang được anh nắm lấy, định thu về nhưng cái nắm quá chặt, Đông Nghi khó chịu nhìn lên anh, bắt gặp ánh mắt yêu thương của anh vẫn đang nhìn cô không chớp mắt.
“Anh làm gì vậy?”
“Được rồi, em vào trong đi!”
“Anh bỏ tay ra trước đi!”
L khẽ cười bất ngờ kéo cô sát lại gần mình, cánh môi anh đào theo lực kéo rơi ngay vào đôi môi mỏng hơi cong lên của L, đôi môi tham lam của anh liền ngông cuồng cắn mút, dày vò cô một hồi lâu mới hài lòng buông tha.
“Giờ em đi được rồi.”-giọng anh ôn nhu đáp, mang theo chút mùi hương nam tính phả vào da mặt mẫn cảm của cô.
Đông Nghi thở dài, cô đẩy nhẹ vai anh tách khỏi tình huống nhạy cảm này, bước nhanh ra khỏi xe.
Trái tim của cô vì sao lại lạ lẫm thế này? Nó đang đập rất nhanh như muốn nổ tung khỏi lồng ngực, nó là thứ cảm xúc gì thế này?
“Điên thật mà!”-Đông Nghi lầm bầm, cô một mạch đi thẳng vào trong không dám quay đầu nhìn lại.
Đợi Đông Nghi đã an toàn vào khách sạn, anh mới lái xe rời đi.
.
.
.
Hoàng Phong hớt hãi chạy vào phòng khi hay tin vợ anh đã trở về anh toàn, mở cửa ra đúng lúc Đông Nghi vừa trong phòng tắm bước ra, mái tóc dài quá vai mới gọi còn ướt nước đọng lại đuôi tóc xõa trên khuôn mặt thanh tú. Cô khẽ nhìn lên anh, sau đó đi đến giường lấy máy sấy tóc hông khô mái đầu.
“Em làm tôi lo chết đi được.”-anh đi đến ngồi cạnh Đông Nghi, hơi thở dần bình ổn lại.
“Tôi vẫn ổn, anh không cần lo đâu.”
Hoàng Phong khẽ cau mày, con ngươi chú mục vào cổ tay hiện lên vết bầm đỏ tím trên da dẻ noãn nà của cô, anh không nói lời nào giựt lấy máy sấy tóc từ tay cô, không vui nói: “Để tôi làm cho!”
Đông Nghi cũng không buồn ngăn lại, cơ thể thả lỏng để cho anh tùy ý sấy tóc cho mình. Trong lúc mệt mỏi thế này được người khác phục vụ thật dễ chịu.
“Em có biết là ai đã hại mình không?”-giọng anh trầm khàn hỏi phá vỡ bầu không khí im ắng trong phòng.
“Bộ trưởng Lee.”-Cô nắm lấy cổ tay của anh ngăn động tác lại: “Cũng khô rồi, anh nghỉ ngơi đi.”
.
.
.
Bộ trưởng Lee đùng đùng xấn tới chỗ Đông Nghi đang ngồi dùng điểm tâm cùng chồng của mình, tức giận lên tiếng: “Là cô làm phải không?”
Đông Nghi thản nhiên nhấp ngụm nước hoa quả, không coi cơn thịnh nộ của lão là gì: “Ông đụng đến tôi cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó chứ? Cảm ơn món quà ông đã dành tặng cho vợ chồng chúng tôi khi đến đây!”-khóe môi nở nụ cười nhưng đáy mắt thâm thúy không hề có chút ý cười nào bên trong, nhìn bộ dạng nổi điên lên nhưng không thể làm gì được cô của lão, Đông Nghi vẫn chưa hết nguôi ngoai.
Bộ trưởng Lee bị khống chế bởi vì lão có một điểm yếu lớn chính là đứa con trai của mình, nhưng lão không nghĩ rằng cô cũng có thể nhắm vào điểm yếu đó hay sao? Lần này con trai lão xác định ngồi tù cả đời rồi, bản thân tự phạm sai lầm muốn dùng một lỗi lầm khác để lấp liếm, thật chẳng ra làm sao cả.
“Cô là loài rắn độc, cô nghĩ hủy hoại cuộc đời con trai ta, ta sẽ để yên cho cô rời khỏi đây sao?”
“Là tự con trai ông hủy hoại cuộc đời của mình, không thể trách ai được. Lúc ông dí họng súng vào người tôi sao ông không nghĩ đến hậu quả đi?”-Đông Nghi đặt ly xuống bàn, đôi mắt lạnh băng không chút cảm xúc nhìn lên lão, sau đó quay sang Hoàng Phong khẽ nói: “Anh ra ngoài một chút đi, tôi có chuyện cần nói riêng với bộ trưởng Lee.”
Hoàng Phong nét mặt vẫn chưa hết ngỡ ngàng với màn đối thoại kịch tính vừa nghe được, nhưng cô đã nói như thế anh cũng không thể mặt dày ở lại được.
“Tôi biết rồi.”
.
.
.
Hai đôi mắt sắc bén nhìn nhau chăm chăm. Là một người dày dặn kinh nghiệm và trải qua nhiều chuyện kinh thiên động địa, thế nhưng đứng trước người phụ nữ với tuổi đời còn khá trẻ này bộ trưởng Lee lại tỏ ra thất thế hơn vài phần, mi mắt cụp xuống né tránh ánh nhìn như xuyên thấu ruột gan của lão.

“Có gì cô cứ nói đi!”

Đông Nghi khẽ cười, trong một cuộc chiến, kẻ nào manh động trước kẻ đó đã thất thế rồi, bộ trưởng Lee xem ra ruột gan đang sôi sùng sục, mất hết sự nhẫn nại của vốn có thường ngày.

“Bộ trưởng Lee, ông không phải chỉ có duy nhất một người con trai, tôi nói đúng chứ?”

Sắc mặt lão thoáng tái đi, khóe môi giựt nhẹ với câu hỏi vừa nghe được, chuyện này ngay cả kẻ từng khống chế lão cũng không biết, vậy mà cô ta lại biết được, con người này không đơn giản chút nào.

“Ông vẫn luôn tìm kiếm tung tích người con trai của người yêu cũ trước đây của mình, bởi vì không muốn bên ngoài biết được nên cuộc tìm kiếm rất khó khăn, gần như rơi vào bế tắc.”

Đông Nghi rót cho Bộ trưởng Lee một tách trà đẩy nhẹ sang chỗ lão đang ngồi, ánh mắt thâm sâu quan sát từng biểu cảm nhỏ nhặt trên nét mặt đang căng thẳng của lão, khẽ cười giọng đều đều tiếp tục: “Thế này đi, việc ông bắt cóc muốn giết tôi và việc con trai của ông ngồi tù chúng ta xem như không nhắc tới nữa. Tôi sẽ nói cho ông biết người ông muốn tìm là ai coi như món quà tặng ông trước khi rời khỏi Hàn Quốc. Tôi cũng không muốn có thêm một kẻ thù như bộ trưởng Lee chút nào.”

“Cô vừa đấm vừa xoa ta sao?”-lão đánh mắt xuống tách trà nóng còn nghi ngút khói bên dưới, giọng nói đã dịu đi vài phần.

“Sao cũng được, trà sắp nguội rồi kìa!”

.

.

.

Flachback.

Đông Nghi nheo mắt nhìn Choi Min Hyuk một lúc lâu, cái vẻ mặt bất cần với lời vừa nói ra làm người khác không thể tin được, nhưng kỳ lạ là Đông Nghi lại hoàn toàn tin vào lời nói đó.

Trước nay làm ăn trên thương trường cũng phải nói tới thời cơ và may mắn, Đông Nghi chính nhờ vào trực giác nhạy bén và sự quyết đoán của mình mới có được vị trí vững chắc như ngày hôm nay.

“Lý do cậu nói với tôi thân thế của mình vì muốn cứu cha cậu sao?”

Min Hyuk khẽ cười, cậu nhìn cô với đôi mắt nhuốm màu bi thương, không còn sự trong sáng và trẻ trung của chàng trai trẻ mà mỗi người vẫn nhìn thấy nữa.

“Đúng vậy, tôi biết nếu không dùng cách này chị vẫn có rất nhiều cách để đối phó với ông ấy, nhưng có thể hãy chọn cách này không?”

“Vì sao tôi phải nghe theo cậu? Cậu biết rằng tôi là người làm ăn kinh doanh mà.”

Choi Min Hyuk nhún vai, thản nhiên đáp: “Đổi lại tôi sẽ là của chị.”

Đông Nghi vừa mới uống ngụm nước vì lời nói thẳng thừng của Min Hyuk suýt bị sặc, cô khó khăn nuốt ngụm nước trôi xuống, ánh mắt nghi ngờ nhìn cậu ta: “Ý gì đây?”

“Chị quên tôi là minh tinh nổi tiếng sao? Chỉ cần chị hô một tiếng tôi sẽ trở thành người đại diện cho tập đoàn của chị bất cứ lúc nào, kể cả việc phải hủy hợp đồng với những nhãn hiệu cùng thời điểm.”

“Cậu tự tin vào sức hút của bản thân quá rồi đó.”-Đông Nghi nhếch môi, đáy mắt thoáng dao động khi Min Hyuk bất ngờ tiến về phía của mình, dáng người cao lớn hơn Đông Nghi nửa cái đầu dù cô đang mang giày cao gót thủ phục phía trước.

Tấm lưng chạm nhẹ vào thành tường, cô nhìn xuống bàn tay cậu đang chống lên trên bức tường giữ không cho cô có cơ hội bỏ chạy: “Chị nhìn rõ rồi chứ? Tôi chính là người đàn ông toát lên sức lôi cuốn không thể nào cưỡng lại được.”

Đông Nghi đáy mắt gợn nhẹ, khuôn mặt baby bún ra sữa của chàng minh tinh nổi tiếng hiện nay đang cận kề cô với khoảng cách rất gần, tưởng chừng như chỉ cách nhau mỗi làn hơi thở.

Ngón tay bên dưới khẽ động đậy, Đông Nghi đưa lên vuốt nhẹ vào da mặt láng bóng, hồng hào không thua kém làn da phụ nữ là cô đây chút nào.

“Ok, cậu sẽ đại diện cho thương hiệu mỹ phẩm của tôi trong thời gian tới, khi nào đã hết hợp đồng với nhãn hiệu Innisfree cậu đang hợp tác.”

Choi Min Hyuk từ thích thú chuyển sang có chút hụt hẫng khi bàn tay Đông Nghi trượt khỏi khuôn mặt mình, những tưởng người phụ nữ này sẽ làm gì đó táo bạo hơn kia chứ.

“Xong việc rồi cậu đi được rồi đấy!”

Min Hyul bũi môi, miếng thịt ngon như cậu mà cô cũng chê sao? Không chịu thì thôi, không uổng phí vị trí nữ thần trong lòng cậu.

“Sau này tìm bạn gái tôi nhất định sẽ lấy chị làm mẫu hình lý tưởng.”-Min Hyul nói vọng lại khi đã bước một chân ra cửa.

Đông Nghi chỉ hờ hững đáp: “Người như tôi không dễ kiếm đâu.”

(Nam chính đã đành, nữ chính cũng tự tin gớm ~)