Chương 20: Trừng phạt em

Lần này cái rút tay của Đông Nghi dùng sức hơn lần trước rất nhiều, quyết không để cho Hoàng Phong có cơ hội cầm tay cô nữa. Đôi mắt thoáng dao động trước lời thổ lộ chân thành của anh, nhưng Đông Nghi vẫn là không muốn suy nghĩ quá nhiều chuyện tình cảm vào lúc này.

“Tôi sẽ coi như chưa nghe thấy gì hết, chúng ta về thôi.”

Ánh mắt anh mang theo nỗi buồn da diết nhìn bóng lưng trước mặt mình, anh trong mắt của cô từ trước tới nay luôn chỉ là một người để bảo vệ vị trí cho cô ấy thôi, ngoài ra không hơn không kém. Đó cũng chính là lý do vì sao lần đó anh lại ngông cuồng tìm đến cưỡng đoạt cô, dù biết rằng sẽ bị cô căm hận thấu xương tủy, vẫn muốn làm một điều gì đó kết nối anh và cô với nhau. Cho tới thời điểm này, hiểu rằng đã sai khi lừa dối cô nhiều lần, nhưng anh lại không cách nào dừng lại được, càng dấng sâu vào, cuối cùng người đau khổ nhất cũng chỉ mình anh mà thôi.

Khuôn mặt ảm đạm của anh phút chốc bỗng biến hóa âm trầm khó đoán, nếu như thân phận Hoàng Phong không là gì trong mắt Đông Nghi, hãy để L ghi dấu thật sâu đậm trong trái tim của cô, cho dù là như thế nào anh cũng không quay đầu nhìn lại.

Bước chân đi vào nhà, cô và anh nửa lời cũng không nói với nhau, chia ra hai hướng đi lên phòng. Đông Nghi thở dài một cái, cô đi một mạch leo lên giường nơi K đã nằm trên đó.

Nghe tiếng động truyền tới, K quay đầu nhìn sang Đông Nghi, khuôn mặt cô ấy dưới ánh đèn nhỏ không đủ để cô nhìn ra được biểu cảm buồn vui ra sao, nhưng cảm giác cho cô biết Đông Nghi đang có tâm sự.

“Có chuyện gì sao?”

Đông Nghi lắc nhẹ đầu: “Không có gì đâu chị!”

Lúc cô vừa định đặt lưng nằm xuống giường, bên ngoài cửa sổ chợt bật mở tung ra, bóng dáng cao ráo quen thuộc leo vào trong trước sự ngỡ ngàng của cả hai.

K ngồi bật dậy nhìn L ngờ vực, tay nhanh chóng với ra bật công tắc đèn, nhìn sắc mặt của anh lúc này không được tốt lắm, nếu vì chuyện ngày hôm nay lại có vẻ hơi thiển cận để có biểu cảm này.

“Tránh ra đi!”

Đông Nghi chợt có linh cảm không tốt, ngữ khí của L hôm nay rất lạ, cô bất giác nắp sau cánh tay K không dám can đảm nhìn thẳng vào L.

“Khuya rồi, anh tìm tôi làm gì chứ?”

“Tôi có chuyện muốn nói với em.”-anh lại luôn nhìn chăm chăm vào cô không rời, giọng điệu càng lúc càng trầm, khiến người nghe sởn cả da gà.

Đông Nghi đương nhiên cảnh giác cao độ, nếu là nói chuyện thì ban ngày gặp được rồi, cô không dại dột tin lời con người nguy hiểm này đâu: “Có gì hôm khác đi, tôi mệt rồi!”

K liếc nhìn đáy mắt phẫn nộ của anh đang cố kiềm nén điều gì xuống, nếu như thẳng thừng chọc giận anh cô cũng không thể nắm chắc phần thắng, K vẫn là nên mềm mỏng: “Đông Nghi thật sự đã mệt rồi, nếu không gấp khi khác… A…”

Đông Nghi sững sờ nhìn bàn tay anh vừa mới châm một mũi kim vào cần cổ K, trong chớp mắt cô ấy đã đổ gục cơ thể xuống giường ngất đi. L điên rồi, anh ta như vậy mà muốn nói chuyện cái gì chứ? Dọa cô một trận sợ chết khiếp không dám thở mạnh.

Anh bước thêm một bước lớn đã đứng ngay trước mặt cô, hơi thở nặng nề phả từng làn hơi lên da thịt mẫn cảm của cô.

“Buông tôi ra!”-Đông Nghi vừa định chạy đi đã bị L nắm chặt cổ tay chế trụ, cô sợ hãi mím chặt môi, lời định thốt ra đều nghẹn ứ ở cổ họng khi chạm vào đôi mắt đen nguy hiểm đang nhìn cô chằm chằm.

Trong tích tắc, đôi môi cô đã bị anh bao lấy, cuồng bạo hôn lên như muốn dày vò cô, khiến cô không chịu được nhăn nhó kêu lên, chưa kịp tách khỏi những cái hôn mạnh bạo đã bị kéo vào nụ hôn khác, cánh hoa trong miệng như muốn nghiền nát theo lực đạo của anh, cô đau đớn ứa nước mắt bật khóc.

Không giống như những lần trước đây, nhìn thấy bộ dạng uất ức của cô L đều mềm lòng buông tha, nhưng lần này nỗi căm tức đã khiến cho lý trí toàn bộ lu mờ, ánh mắt người đàn ông phía sau chiếc mặt nạ chỉ còn một màu dục vọng bùng cháy được khơi dậy mạnh mẽ, bên trong cơ thể đang sôi sục ngọn lửa cuồn cuộn muốn được phát tiết ra ngoài, phát tiết lên cơ thể ngọc ngà của Đông Nghi.

Quét mắt xuống K đang nằm trên giường, Đông Nghi khẽ hô lên khi bàn tay L mạnh bạo xé rách áo ngủ của cô: “Đừng… ở đây…”

Ngay sau đó, cơ thể Đông Nghi bị L đè lên vách tường, đôi môi nóng rực lũi thẳng xuống cần cổ trắng ngần dụ hoặc, hàm răng sắc nhọn cắn mạnh xuống làm cô đau đến muốn ngất đi nhưng vẫn cố cắn chặt răng lại không kêu to lên.

“Không giỏi kêu to lên đi, người chồng vô dụng của em có thể sẽ nghe thấy đấy”-lời lẽ tàn độc của L mỉa mai thăm dò, qua con ngươi của mình anh lại không nhìn ra được tia cầu cứu nào từ cô, đến cuối cùng thì cái tên Hoàng Phong không có ý nghĩa gì với cô hay sao?

“Ưm… anh điên rồi…”-Đông Nghi nhắm chặt mắt khẽ kêu lên, sự hành hạ cơ thể cô từ anh mang đến cho Đông Nghi nỗi sỉ nhục sâu sắc, cô là không muốn phí sức lực vùng vẫy khỏi vòng tay của anh nữa, chờ đợi chuyện kinh khủng sẽ trôi qua thật nhanh.

Nhìn bộ dạng cam chịu của cô, L nhếch môi một cái, liền đem toàn bộ quần áo cả hai lột trần quăng đi…
.
.
.
Bàn tay L cố định hai tay Đông Nghi dán chặt lên bức tường lạnh buốt, cúi người xuống, đôi môi mỏng há ra nhắm thẳng đến nụ hoa trên ngực mềm mại của cô ngậm lấy, ra sức cắn mút. Phát hiện ra toàn thân cô đều run rẩy, L càng tham lam muốn được nhiều hơn, nhiều hơn nữa.
“Ưm…”-hàm răng cắn chặt môi đến bật máu, Đông Nghi như muốn ngừng thở với những động tác kích thích nửa dày vò nửa mang đến khoái cảm tột cùng cho cô, nhưng cô nhận ra cảm giác lần này không giống những lần khác, anh là đang muốn hành hạ cơ thể non nớt của cô, khiến cô tổn thương sâu sắc mới chịu buông tha.
Bàn tay đang nắm lấy cổ tay Đông Nghi bỗng nhiên di chuyển xuống, lần đầu tiên anh bắt cô chạm vào côn thịt đang cương cứng lên của mình làm Đông Nghi tá hỏa, nhất thời giật mình thu tay về. Nhưng L đã dự đoán được, bàn tay càng nắm chặt hơn cổ tay ép cô phải làm theo ý mình.
“Vuốt nó đi!”
Những ngón tay thanh mảnh khẽ run lên từng hồi, nơi bên dưới của đàn ông cô chưa bao giờ chạm qua, hôm nay lại bị anh cưỡng ép chạm vào, cô rụt rè không biết phải làm sao…
L liếc nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, lúc này anh vốn đã mất đi sự nhẫn nại. Nắm luôn bàn tay Đông Nghi dẫn dắt, buộc cô xoa dịu cho tiểu huynh đệ đang cực kỳ khó chịu của mình.
“Nó muốn em rồi này…”-bạc môi mỏng tìm đến môi Đông Nghi lần nữa nhắm thẳng cướp đi dưỡng khí của cô, chiếc lưỡi không xương trúc trắc xông thẳng vào khoang miệng ấm nóng tìm kiếm thứ tương thích mút mắt, hút hết mật ngọt bên trong. Bàn tay bên dưới không ngừng ra sức kích thích côn thịt của mình, đến khi đã không thể chịu nổi nữa, anh kéo cao một bên đùi cô đâm mạnh vào bên trong.
“Ân… chặt quá…”
Đông Nghi đau đớn ứa nước mắt, bên trên lẫn phía dưới đều đồng loạt bị công kích mãnh liệt khiến cơ thể yếu ớt nhất thời không chịu nổi, tưởng chừng như đây là lần đầu tiên của mình, cơ thể như muốn rách toạt ra làm đôi.
Mỗi cú nhấp vào rút ra của L đều mang theo cảm giác thô bạo tê dại, đau đến không thể thở nổi, chỉ có thể trân mình chịu đựng.
Giữa cơn kích tình cuồng nhiệt, L vẫn luôn quan sát biểu cảm trên khuôn mặt cô, nhìn ra vẻ thống khổ cố nhẫn nhịn càng khiến anh hung hăng muốn tàn phá, muốn nhìn xem cô có thể cam chịu đến nhường nào.
“Là hận cũng được… cơ thể của em chỉ một mình tôi được phép chạm vào…”
Trong căn phòng rộng lớn tĩnh mịch nhanh chóng chìm trong âm thanh ái muội da thịt va chạm vào nhau hòa quyện cùng những tiếng rên khẽ của đôi nam nữ đang làm tình quyết liệt.
“Ân…”
L gầm nhẹ trong cổ họng, anh dường như sắp đến, cơ thể cường tráng đổ đầy mồ hôi bóng loáng chói mắt, đầu tóc ướt át dính bết trên trán, L đem chính mình đâm mạnh vào nơi sâu nhất trong cơ thể Đông Nghi, cảm nhận sự nóng bỏng chật hẹp đến điên đảo.
Trong nhất thời L chỉ biết nghĩ đến cảm giác thỏa mãn cho chính mình mà bỏ qua mất cô gái của anh gần như rơi vào mê man, toàn thân mềm nhũn chỉ có thể nương theo vòng tay của anh để bám trụ. Cô hiện tại đã đau đến không còn phân biệt được cảm giác.
“A…”
Anh run nhẹ một chút, cảm giác thăng hoa truyền đến làm cho tinh thần anh dễ chịu hơn rất nhiều, mái đầu gục lên bờ vai nhỏ nhắn đang run lên bần bật của cô tựa vào thở gấp gáp. Giữ nguyên tư thế một hồi lâu, anh nhẹ nhàng tách vật cứng của mình khỏi nơi nữ tính đã sưng đỏ của cô, bên trong liền tuôn ra dòng dịch trắng đục chảy xuống bẹn đùi.
Đông Nghi như quả bóng xì hơi, ánh mắt vô lực không buồn nhìn đến anh, trượt tấm lưng trần xuống vách tường thô ráp khụy ngã. Hạ thân truyền tới cảm giác thốn buốt đến tận đỉnh đầu, khó khăn lắm cô mới có thể thở được bình thường.
L nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô, cúi xuống định bế cô lên giường nhưng bất ngờ bị cô hất tay ra, gắt gao khước từ. Ánh mắt rực lửa chứa đựng nỗi oán hận, giống như lần đầu tiên bị L cưỡng đoạt một lần nữa xuất hiện đang trừng trừng liếc anh.
“Vì sao lại là tôi?”
L chết lặng người, sắc mặt trở nên tối sầm. Bỏ qua thái độ của cô, anh vẫn đi đến nhẹ nhàng nhặt quần áo mặt lên người cho Đông Nghi, sau đó đặt cô nằm trên giường.
Tất cả động tác của anh đều diễn ra trong trầm lặng, L chính là cũng không biết bản thân đang muốn gì. Hành hạ cô đến cuối cùng người đau khổ cũng là anh, anh sợ hãi sẽ mất đi cô nhưng liệu thứ tình cảm này sẽ đi đến đâu đây?
“Nghỉ ngơi đi!”
Mi mắt cô chớp nhẹ nhìn anh rời khỏi cửa sổ giống như cách anh bước vào, cô bất lực khép mi mắt lại, để dòng chất lỏng mặn đắng lăn dài xuống má.
Không chỉ cơ thể, trái tim Đông Nghi cũng bị L làm tổn thương rất nhiều, một chút ấn tượng tốt đẹp cô dành cho anh đã bị người đàn ông đạp đổ theo những hành động thất thường tùy tiện này. Cô trong mắt của anh chỉ là thứ công cụ để phát tiết và hành hạ thôi sao?
Bàn tay run run tìm đến hộp thuốc trong túi xách để trên đầu giường, Đông Nghi ngửa cổ nuốt hai viên thuốc vào, để vị đắng trôi theo đầu lưỡi nuốt xuống.
Nếu gặp gỡ anh là sai lầm của định mệnh, cô càng không thể để có thêm bất kỳ sai lầm nào…