Chương 22: Không cần phải ghen

Đông Nghi co rút cơ thể cuộn tròn nằm trong chăn chỉ hé mỗi mái đầu ra bên ngoài, nhìn vào bóng lưng trên giường người khác sẽ nghĩ rằng cô đang ngủ, nhưng lúc quan sát kỹ hơn, đôi mắt nâu thẳm vẫn mở ra đăm chiêu nhìn về nơi vô định nào đó không khỏi dọa người khác giật mình.
Lần này người bước vào phòng là K, cô bên ngoài khi nãy cũng đã nghe qua một số chuyện dù không cố tình muốn biết. Trên tay cầm theo khay thức ăn được L nhờ cậy mang vào cho Đông Nghi, cả ngày hôm nay cô ấy đã không ăn gì rồi, nếu còn tiếp tục nữa sẽ không trụ nổi mất.
“Ngồi dậy ăn chút gì đó đi!”
Đông Nghi không buồn phản ứng, vẫn nằm lì trên giường.
“Hay để tôi đút cho em?”
Lúc này tròng đen bên trong mới khẽ gợn, Đông Nghi hướng mắt nhìn lên vẻ mặt vẫn duy trì nét lạnh băng sắt đá của K, có chút buồn bực khi nghĩ rằng người mình xem như chị em tốt đang đâm một nhát sau lưng mình, mặc khác lại không muốn xoáy sâu vào nó nữa, cô là muốn gạt đi những chuyện phiền lòng và không vui về L, tất cả muốn quên sạch hết.
K đặt luôn khay lên bàn cạnh giường, cô ngồi xuống giường kéo tấm chăn bông dày khỏi người Đông Nghi ra, không nói lời nữa đưa tay lên kiểm tra lại thân nhiệt trên trán cô ấy, thái độ quan tâm tự nhiên giống như một người thân trong gia đình khiến cho người nằm bên dưới có chút bối rối.
“Chị làm gì vậy?”
“Vẫn còn sốt này, nếu em không định chết thì ngồi dậy ăn rồi uống thuốc.”
Ánh mắt lạnh lùng nhìn lên K một lúc, sau đó thu hồi chớp nhẹ, hàng mi dài rũ xuống nghĩ ngợi về điều K vừa nói, cảm thấy bản thân lại đang trở thành một kẻ nhu nhược yếu đuối, thứ mà cô luôn ghét nhất.
“Con người không cần phải lúc nào cũng mạnh mẽ, em cũng có quyền được yếu đuối, được dựa dẫm vào một ai đó, đó là cảm xúc chân thật và cần thiết một con người nên trải qua ít nhất một lần trong đời.”
“…”
Tôi không giỏi nói mấy lời này đâu, em mau ngồi dậy đi!”
Đông Nghi khẽ cười nhìn khuôn mặt sượng sùng của K, cô cũng không muốn làm khó cô ấy làm gì, vẫn là sức khỏe quan trọng nhất. Chống tay ngồi dậy, Đông Nghi chồm tới định lấy khay thức ăn thì K đã nhanh tay hơn đem đến để trước đùi cho cô, lúc này Đông Nghi cũng có chút cảm giác đói nhưng lại không muốn ăn chút nào.
K nhìn sắc mặt Đông Nghi không mấy thoải mái nhìn xuống món ăn trên khay, cô cầm luôn muỗng đặt vào tay cô ấy, giống như người giám hộ đang quan sát đứa trẻ nhỏ ăn bằng hết thức ăn bên trong, bằng không cô sẽ không để yên cho.
“Chị cứ thế này tôi ăn không được đâu.”-Đông Nghi nhìn lên đôi mắt vẫn đang nhìn chăm chăm vào mình, mất tự nhiên lên tiếng. Cô phát hiện ra L và K có một điểm rất giống nhau, đó là không ai xem cô ra ký lô nào hết. K cũng không phải là như vậy, cô ấy không hề biết sợ cô là gì, điều mà những người khác không dám cư xử với cô K đều có thể làm được, nhưng kỳ lạ là cô cảm thấy thật gần gũi với thái độ này.
Chị em là sẽ như thế phải không?
K vuốt nhẹ chóp mũi của mình rời mắt sang hướng khác: “Vậy em mau ăn đi!”
Căn phòng rơi vào im lặng khi cả hai không ai nói thêm lời nào nữa. Đông nghi lặng lẽ ăn, K im lìm ngồi bên cạnh. Đông Nghi cũng không thể ăn được nhiều, cô đặt muỗng xuống khay đẩy nhẹ ra: “Tôi ăn xong rồi!”
K không ép cô nữa, đưa ly nước cho Đông Nghi rồi dẹp khay thức ăn thừa sang một bên.
Bàn tay cầm lấy ly nước, Đông Nghi có một mối bận tâm trong lòng đã lâu, cô cũng không ngại lên tiếng hỏi K: “Chị từng nói nợ L một ân tình nên mới làm việc cho anh ta, nhưng có thật quan hệ của hai người chỉ là như vậy?”
K chớp nhẹ mắt, cô nhìn người đối diện với ánh mắt lạ lẫm xen chút hiếu kỳ: “Em ghen sao?”
“Là tò mò thôi.”-cô ghen vì điều gì chứ, cả hai nhìn sao cũng không giống có loại tình cảm nam nữ, chỉ là thuận miệng hỏi thôi. Cô muốn biết thêm về người chị em của mình thôi. Chính là như vậy! (Có cần khẳng định nhiều như vậy không cô nương =))))))))))
“Tôi không thích L, L cũng không thích tôi!”-K thẳng thắng đáp.
Đông Nghi gật nhẹ đầu tiếp thu, cô đưa ly nước lên uống một ngụm nhỏ.
“Bởi vì tôi không thích đàn ông.”
PHỤT
Ngụm nước vừa mới uống chưa kịp nuốt xuống đã bị tống ngược ra ngoài phun vào người K, Đông Nghi kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn người chị em của mình. Đây là lần đầu tiên cô bị sốc bởi lời nói của người khác đến nổi làm ra chuyện mất hình tượng thế này, nhưng điều cô nghe được càng sốc hơn nữa cơ…
.
.
.
Hai ánh mắt chạm nhau trong ngỡ ngàng, Đông Nghi không biết nên làm gì vào lúc này cho phải, tay đặt ly nước lên bàn, cô bối rối định lấy hộp khăn giấy trên đó đưa cho K nhưng cô ấy một lần nữa nhanh hơn đã lấy trước cô.
K chậm rãi lau đi số nước dính trên mặt mình, hoàn thành câu nói dang dở vừa rồi: “Là đàn ông đã có vợ.”
“…”
“Tôi không thích đàn ông đã có vợ.”
Đông Nghi nuốt khan, cô đứng hình luôn tại chỗ, vừa rồi là hiểu lầm thôi. Ha, Đông Nghi cô cũng có ngày mất mặt như thế sao?
K nhìn vẻ mặt hóa đá của người bên cạnh, cô nửa buồn cười nửa lại không dám, cuối cùng đứng dậy: “Em uống thuốc đi, tôi đi dẹp khay.”
Không được rồi, đầu óc của cô dạo gần đây luôn xao lãng, Đông Nghi không thể cứ bị cuốn theo cái vòng tròn vô nghĩa này được nữa. Đã biết rõ chân tướng của sự việc, cô cũng nên đáp trả lại đàng hoàng rồi.
“Hoàng Phong – L, cho dù anh là ai, tôi nhất định cũng không thể cho qua chuyện này đâu.”
.
.
.
“Hoàng Phong, con đã nhìn ra chưa hả? Ba mẹ của con chính là bị người chú ruột thịt Hoàng Thế Phương sát hại, đó hoàn toàn không phải là tai nạn.”-chủ tịch Hoàng, ông nội của đứa trẻ nhỏ đang ngồi co ro một góc trên giường khóc thút thít nghiêm giọng lên tiếng. Từ giờ đứa trẻ này không còn là máu mủ của nhà họ Hoàng, tương lai sau này còn phải đảm đương trọng trách bảo vệ sản nghiệp, đó chính là bổn phận cũng là trách nhiệm của nó. Hoàng Thế Phương, một con người xảo trá và thâm độc, đứa con trai không từ thủ đoạn hại chết anh mình nhầm đạt được thứ nó muốn, cho dù có chết đi ông cũng không giao tập đoàn của mình cho nó.
Đứa trẻ chỉ mới lên 7 đã mất đi ba lẫn mẹ trong một vụ tai nạn, giờ ông nội của nó lại bảo rằng người thân nhất của nó là bị sát hại bởi một người thân khác, có cần phải tàn nhẫn với nó như thế hay không?
“Phong, từ giờ con chỉ có thể tin tưởng vào một mình con thôi, tuyệt đối không được tin tưởng bất kỳ ai khác, kể cả ta. Con trước mặt mọi người có thể là một đứa nhu nhược không quan tâm điều gì, nhưng con phải khắc cốt ghi tâm một điều. Ba mẹ con chính là bị Hoàng Thế Phương sát hại, con phải là người mạnh mẽ nhất, giành lấy vị trí cao nhất, đó là sự trả thù xứng đáng nhất dành cho kẻ đã bị quyền lực làm mờ mắt.”
Lời lẽ của ông nội hơn hai mươi năm vẫn luôn ghi sâu vào trong đầu Hoàng Phong, con người hiện tại bây giờ được tạo nên chính bởi vì lòng thù hận. Hoàng Phong không hoàn toàn đồng tình với ông, nhưng anh nhận ra rằng có một điều ông nói đúng, chỉ có người mạnh nhất mới có thể đạt được thứ mình muốn.
CẠCH.
Hoàng Phong xoay người nhìn người phụ nữ vừa đi vào phòng mình, không khỏi có chút ngạc nhiên. Đông Nghi bước đến đứng bên cạnh anh, cả hai một nam một nữ cùng quay mặt nhìn ra khung cảnh êm ả trên bầu trời đầy sao trên ban công, từng cơn gió lạnh thổi qua mang theo cái rét run người.
Anh nhìn cô chỉ khoác hờ hững áo choàng ngủ bằng lụa mỏng manh, không hài lòng thốt: “Có gì vào trong hãy nói!”
Đông Nghi đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc bị cơn gió thổi qua đánh rối, nét mặt bình thản đến lạ sau những việc hai người đã từng trải qua, những tổn thương anh đem đến cho cô không phải chuyện gì quá to tát: “Không ly hôn cũng không sao? Anh thích diễn vai trò người chồng vô dụng trước mặt người khác lắm phải không?”
“…”-Hoàng Phong khẽ nheo mắt, mỗi lần cô như thế trong đầu lại đang toan tính điều gì đó. Cô là muốn trả thù anh hay còn mục đích gì nữa đây?
“Tôi đã leo lên thuyền rồi cũng không ngại diễn tốt vai này cùng anh nữa. Nhưng hợp đồng giữa chúng ta phải viết lại.”
“…”
“Tôi biết anh đang nắm giữ số cổ phần từ chủ tịch Hoàng quá cố, hãy đưa cho tôi một nửa.”-lúc này Đông Nghi đã xoay người lại đối diện với anh, đôi mắt sắc bén thâm thúy xoáy thẳng vào đôi mắt đen láy điềm tĩnh của anh, trước lời nói thẳng thừng như vậy anh mảy may không chút kinh ngạc, xem ra Hoàng Phong cũng đã dự đoán được ý đồ của cô rồi.
“Nói tiếp đi!”
“Không có tiếp theo, hợp đồng tôi đã soạn xong và để trên bàn, hy vọng chúng ta sẽ có thể tiếp tục giao dịch cùng nhau.”
“Dù như thế nào thì trái tim của em vẫn sắt đá thật đấy. Một nửa cổ phần của ông tôi và số cổ phần em đang thâu tóm từ những cổ đông khác, em định nuốt luôn chiếc ghế chủ tịch sao?”
“So với người chú cầm thú của anh thì không phải tôi sẽ tốt hơn à? Quên mất, điều khoản hợp đồng có ghi rõ, anh không được có bất kỳ tiếp xúc thân thể với tôi, bằng không hợp đồng sẽ hủy bỏ, sự hợp tác của chúng ta chấm dứt ở đây.”-Đông Nghi thản nhiên đưa ra yêu cầu với toàn bộ quyền lợi dành cho mình, một bản hợp đồng không cân xứng quyền lợi cho đôi bên nhưng cô lại không hề yếu thế khi đề cập đến, trực giác của Đông Nghi tin tưởng L sẽ ký vào đó.
Hoàng Phong chớp nhẹ mắt, hàng chân mày rậm thoáng giãn ra, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ híp lại, anh bước một bước lớn rút ngắn khoảng cách của hai người. Hành động của anh làm Đông Nghi giựt mình bất giác lùi về sau, đến khi lưng đã chạm vào vách tường khô khốc, cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh, lời lẽ vẫn không hề hoang mang yếu thế: “Nếu không muốn tôi đâu có ép anh, ly hôn vẫn nằm trong tính toán của tôi.”
“Đoạn video tôi gửi cho em khi lần đầu chúng ta làm chuyện đó vẫn đang nằm trong tay tôi.”
Đáy mắt thoáng dao động, song cô vẫn một mực duy trì nét bình tĩnh: “Tôi đã nói sẽ không để bị uy hiếp. Anh có thể làm điều gì anh muốn, tôi hứa cũng sẽ không để anh được yên.”