Chương 41: lời thật lòng

Nhìn bàn dài trải đầy những dĩa đồ nướng vừa được Hoàng Phong và Tom nướng xong, Đông Nghi cùng K bước ra ngoài vườn ngồi xuống ghế, hướng mắt nhìn hai người đàn ông vẫn đang tất bật nướng thức ăn.

“Nghi, em nếm thử đi! Nếu ngon thì thưởng cho anh đấy.”-Hoàng Phong mỉm cười nháy mắt với cô, tay cầm lấy que xiên thịt mới nướng xong đưa cho cô.

Nhận lấy que xiên từ anh, cô đưa sang cho người ngồi cạnh mình, ý muốn đút K ăn trước: “Chị thử trước đi, tôi sợ bị hạ độc lắm.”

K không ngần ngại cắn miệng miếng, vừa ăn vừa gật gù. Vị thịt mềm tan nướng vừa chín tới ăn rất ngon, tay nghề của hai thiếu gia đây quả thật rất khá.

“Ăn được, em cũng thử đi!”

Hoàng Phong lừ hai người bọn họ, anh quăng luôn tạp dề đang đeo trên người xuống đi đến ngồi đối diện Đông Nghi và Tom, lầm bầm nói: “Cho dù là con gái tôi cũng biết ghen đó, hai người tách ra đi!”

Tom thấy bạn của mình bỏ đi cũng không thèm nướng tiếp, thức ăn trên bàn cũng đủ cho bốn người dùng rồi: “Nhập tiệc thôi, chúc mừng bữa tiệc tối nay nào!”

Bốn người nâng ly cụng vào nhau, buổi tiệc ngoài trời chính thức được bắt đầu. Hai anh vẫn cứ nhiệt tình chăm sóc cho hai cô, còn hai cô vẫn tiếp tục chơi tình vờ quan tâm lẫn nhau không thèm để ý đến hai kẻ si tình đang bị ăn bơ.

Để bầu không khí trở nên gần gũi hơn, Tom lên tiếng đề nghị: “Ăn như vậy không chán quá, chúng ta chơi trò gì đó đi!”

Đông Nghi cảnh giác vội từ chối, nhớ tới màn oẳn tù xì hôm qua của anh, báo hại cô bị Hoàng Phong “hành hạ” đêm qua, cơ thể bây giờ còn mệt đây.

“Tôi không chơi đâu.”

Hoàng Phong nhìn cô, tiếp lời Tom: “Trò chuyện đi! Mỗi người nói ra một bí mật của mình với mọi người, ai không muốn chơi thì về phòng trước, không được ở lại đây.”

“Được, vậy hai người từ từ chơi đi, chúng ta lên phòng thôi K!”-Đông Nghi đứng dậy kéo theo K đang ngồi cạnh mình, nhưng cô ấy không chút phản ứng, lời thốt ra khiến cho cô không khỏi kinh ngạc.

“Tôi sẽ chơi.”

Tom như mở cờ trong bụng, hai mắt sáng rỡ nhìn K: “Thế thì tốt quá!”

Đông Nghi thở nhẹ ra, nhìn vẻ mặt đắc ý của Hoàng Phong trong lòng dâng lên chút khó chịu, nhưng cuối cùng cũng nhịn xuống ngồi trở lại ghế: “K chơi tôi cũng sẽ chơi.”

Tom xông xáo mở đầu: “Vậy để tôi đầu tiên cho.”-anh dừng lại một chút nhìn K, lời nói nghiêm túc đột ngột làm cho mọi người chú ý vào mình: “Chuyện tôi yêu K ai cũng đều nhận ra, nhưng không ai biết lý do thật sự vì sao tôi thích em hết.”

K bắt đầu nhìn lên Tom, giọng lạnh nhạt thốt: “Cái này không cần nói.”

Hoàng Phong chen vào: “Cô không nghe thì chúng tôi nghe, bí mật này xem ra rất thú vị. Cậu nói tiếp đi, tôi ủng hộ cậu.”

Đông Nghi kín đáo nhìn người chị em của mình, tuy ngoài mặt K tỏ ra dửng dưng nhưng cô vẫn nhìn ra được cơ thể cô ấy đang dần có chút khẩn trương, những ngón tay đặt dưới bàn khẽ run nhẹ lên. K là đang sợ bị Tom nói xấu gì đó hay là mong đợi lời thổ lộ của anh đây?

“Em chính là người phụ nữ hung dữ nhất tôi từng gặp. Em đánh tôi còn nhiều hơn cả mẹ của mình, từ nhỏ đến lớn chưa ai dám đối xử với tôi giống như em hết.”

Hoàng Phong vừa cầm ly rượu lên uống đã bị lời nói của Tom làm khựng lại, cũng may anh chưa uống vào, không thì đã phun ra hết rồi.

Về phía hai cô gái, Đông Nghi nghe xong suýt nữa không giữ được hình tượng đã phì cười, nhìn sang khuôn mặt sa sầm của K càng lấy làm buồn cười. Tâm lý tên ngoại quốc này thích bị ngược sao? Còn dám thẳng thừng nói ra như vậy trước mặt mọi người.

“Tom, anh uống bao nhiêu rượu rồi?”-giọng K như muốn giết người tới nơi, cô đoán được anh sẽ chẳng nói được điều gì tốt lành.

“Tôi vẫn còn rất tỉnh táo.”
.
.
.
“Bí mật của tôi đến đây thôi, tới người tiếp theo đi!”-Tom lảng sang chuyện khác, còn tiếp tục đào sâu chuyện của mình, e rằng sau này ngay cả mặt K cũng không cho anh nhìn luôn mất.
Lúc này mọi ánh nhìn đều hướng về Hoàng Phong chờ đợi bí mật tiếp theo được tiết lộ từ anh. Hoàng Phong hắng giọng, đôi mắt phượng hẹp dài chú mục lên khuôn mặt kiều diễm của người vợ mình, vừa hay một cơn gió nhẹ thổi qua, thổi bay mái tóc mềm mại của cô khiến cho khuôn mặt xinh đẹp càng lung linh bội phần, hớp hồn tâm trí anh theo vẻ đẹp dịu dàng nữ tính của cô.
“Muốn ngắm để sau đi, anh làm mọi người mất thời gian quá!”-K mất kiên nhẫn nhắc khéo Hoàng Phong, cô lấy một que xiên đưa cho Đông Nghi làm xao lãng tầm nhìn cả hai.
Hoàng Phong vốn da mặt rất dày, không dễ bị lời nói của K làm cho lúng túng, ánh mắt si mê vẫn đắm chìm trong vẻ đẹp của Đông Nghi, lời đều đều thốt: “Tôi cũng sẽ nói về lý do tôi yêu cô vợ của mình nhiều đến điên đảo như vậy.”
Tom hứng thú bá tay lên vai Hoàng Phong, xem ra cũng có người si tình giống anh rồi, nếu là Hoàng Phong cũng đáng để nghe lắm nha: “Thú vị đó, kể đi nào!”
Đông Nghi đặt luôn xiên thịt ăn dở một nửa xuống dĩa, tay nâng ly rượu vang đỏ lên nhấp một ngụm nhỏ, trong lòng cũng dâng lên cảm giác tò mò muốn biết anh sẽ nói gì.
“Kể ra cũng rất lâu rồi, tôi đã đem lòng yêu một cô gái trẻ từ lần đầu tiên gặp mặt cách đây hơn 10 năm. Ở một dáng vẻ yếu ớt lại toát ra một sức mạnh không dễ bị khuất phục, thấp thoáng đâu đó là bóng dáng mang theo hương vị của sự cô độc, tôi đã bị cuốn hút bởi nội lực ấy.”
Bầu trời đêm tĩnh mịch được thắp sáng bởi những ánh đèn neon, hai ánh mắt vô tình chạm vào nhau rồi lạc lối trong thế giới riêng của họ, quên cả việc không gian xung quanh như thế nào.
Đông Nghi biết Hoàng Phong có tình ý với mình cũng chỉ mới gần đây, còn việc anh yêu cô từ rất lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô biết qua. Đông Nghi trước nay chỉ quan tâm mỗi sự nghiệp, cô nào hay biết trái tim anh luôn trao gửi cho cô, bây giờ ngẫm lại những may mắn xảy đến với mình mới ngộ ra đều có bóng dáng của anh âm thầm bảo vệ, thật không thể hình dung được cảm giác của cô hiện tại là như thế nào nữa.
“Anh kể chuyện bớt văn vẻ được không, mọi người không phải đang đọc tiểu thuyết đâu.”-K một lần nữa phá tan bầu không khí “lãng mạn” của hai vợ chồng.
Tom không đồng ý lên tiếng đỡ lời: “Nhưng nghe rất cảm động mà, hai vợ chồng các người tình cảm sâu đậm thật đấy.”
Hoàng Phong khẽ cười, hiện tại anh và cô đều nếm qua không ít mùi vị chua ngọt đắng bùi, nhưng bây giờ cũng rất tốt rồi: “Bí mật của tôi đến đây thôi. K, tới em rồi.”
“…”
Từ khóe mắt, K có thể thấy được sự mong đợi của mọi người đang nhìn mình, mi mắt chớp nhẹ một cái trước khi lên tiếng: “Tôi từng giết người.”
Tất cả đều trợn tròn mắt ngạc nhiên nhìn người vừa nói, thậm chí Tom còn cắn luôn vào lưỡi của mình vì quá sốc: “WHAT?”
K tỉnh bơ đáp, tay tự nhiên xé miếng thịt đang ghim trên xiên lên ăn: “Là thật! Một lần đi trên con phố bị khủng bố, nhìn tên đàn ông định bắn một bà cụ trước mặt, tôi đã cướp lấy súng và bắn một phát vào tim gã.”
Đông Nghi đặt ly rượu xuống bàn, nhìn chất lỏng đỏ đậm lắc nhẹ trong ly bỗng dưng cô lại thấy ớn lạnh. Dù K không có ý xấu nhưng nghe qua có chút đáng sợ rồi.
Tom nuốt khan, anh thu hết dũng khí hô to: “Chuyện đó chẳng sao hết. Tôi vẫn cứ yêu em như trước đây.”
“Ai cần anh yêu đâu.”-K liếc Tom một cái, nhìn sang Hoàng Phong sắc mặt không thay đổi, bởi vì lúc đó anh cũng có mặt, chính Hoàng Phong đã cứu cô một mạng. Nói đúng hơn, khi K cứu bà cụ, một tên khủng bố khác từ phía sau đã bắn vào cô, không nhờ Hoàng Phong nhanh nhẹn đẩy ra, phát đạn đó không phải ghim vào tay mà là đầu của K rồi.
“Đến người cuối cùng, Nghi!”
Đông Nghi thu hồi vẻ mặt lãnh đạm, cô giả lả nói cho qua chuyện: “Con người tôi trước nay đều rất nhàm chán, không có bí mật nào hết.”
Tom cau mày không hài lòng: “Thôi đi cô, nãy giờ nghe hết bí mật của chúng tôi giờ lại lật lọng. Cái này không được nha.”
Hoàng Phong không lên tiếng, thế nhưng đôi mắt phượng sâu sắc vẫn luôn chăm chú nhìn cô chờ đợi, anh cũng rất muốn nghe cô nói nhiều hơn về bản thân mình, cho dù nó không phải là bí mật.
K lên tiếng gợi ý giúp Đông Nghi: “Không cần phải nói bí mật gì đâu, chuyện mà trước giờ mọi người chưa biết về em cũng được.”
Ánh mắt thoáng lung lay, Đông Nghi đảo nhẹ mắt nghĩ ngợi, cuối cùng cũng chịu thổ lộ: “Được rồi, nó cũng không hẳn là bí mật gì. Chỉ là chưa ai biết thôi.”
Không gian chìm trong im lặng chờ đợi lời nói từ Đông Nghi như thể đó là điều thú vị nhất thế giới.
“Tôi có một thần tượng trong lòng.”
“Là nam hay nữ?”-Hoàng Phong sắc mặt chợt tối sầm, giọng đầy cau có hỏi.
“Nam…”
RẦM.
Tom đang ngồi bên cạnh bị cái đập mạnh tay lên bàn của Hoàng Phong làm giật mình, miếng thịt đang nhai mắc nghẹn luôn ở cổ họng. Nhìn lên đã thấy quai hàm nam tính của Hoàng Phong nổi rõ khung xương vô cùng đáng sợ, cặp mắt chim ưng sắc bén trừng trừng nhìn vào người đối diện: “Là thằng nào? Tốt hơn tôi lắm sao?”
Đông Nghi nhìn biểu cảm đáng sợ của anh lại không chút khiếp sợ, lời nói ra càng như muốn chọc tức anh nổi cơn tam bành: “Đối với tôi đương nhiên là tốt rồi.”
K thích thú nhếch môi, cô đẩy ly rượu qua cho Tom uống, nhìn anh vẫn chưa hết mắc nghẹn ho đến đỏ cả mặt luôn rồi. (Còn bảo không quan tâm tới)
“Em nói đi, thằng đó tên gì, tôi phải biết nó hơn tôi ở điểm nào?”
“Ba của tôi, anh hổn đủ chưa vậy?”
.
.
.
P/s: Chương sau có biến, ngược dữ dội lắm nha???